Latest Comments




Saturday, May 9, 2009


Bô Xít là mẹ gì? [6]

Bô Xít là mẹ gì? [6]

An Hoang Trung Tuong
Chém-gió 2009-05-08 17:25:00

(Bài No5 ở đây)
(Bài No4 ở đây)
(Bài No3 ở đây)
(Bài No2 ở đây)
(Bài No1 ở đây)

A Ha Ha Chúng Ta Moi Xít

Dững tên Tiểu Nông Sa Lông, đớp cơm trắng mút bia tươi ở Hà Nội Sài Gòn, hoặc tệ hơn, tận Cà Li Tếch Dớt, cứ một mực tuyên phán, rầng cho cu-ly Tầu moi Bô Xít là cho chó cướp cơm đồng bầu Tây Nguyên hố hố.

Trung Tướng có gã bạn thân là chủ hãng may Cát Tường, nhà máy chính đặt tại khu công nghiệp Dung Quất Quảng Ngãi. Gã nầy vác cả đại gia đình nội ngoại từ Sài Gòn Hà Nội vầu xưởng may sống, vừa tiện chăm nom vừa tiện sai bẩu, thật nhất cử lưỡng hợp, hạnh phúc phết.

Lưu ý tên riêng trong Văn Bựa của Trung Tướng chỉ nhằm minh họa và không nhất thiết khác tên thật.

Đùng phát bố vợ Cát Tường phát bệnh tiểu đường, hôn mê rùi liệt mẹ luôn, ỉa đái chùi đít ăn uống lau mồm đều một chỗ, hãi lắm.

Bố vợ nằm mãi nằm mãi, anh em cháu chắt Cát Tường, đến mấy chục mạng, thay nhau phục vụ Cụ, hãi lắm.

Là một doanh gia, Cát Tường hiểu ngay gã không thể duy trì việc chùi đít lau mồm nầy tới lúc Cụ thăng thiên bằng nhân lực nội tại. Tốn công mất việc tàn hại vật chất, đã đành, mà năng suất tinh thần cũng điếu đạt. Tình cảm ruột thịt thể hiện thế cũng là vơi đầy lả lướt mẹ. Cụ cũng điếu phát hiện nủi con nầu lau mồm cháu nầu chùi đít nữa.

Và Cát Tường đăng tin tuyển một Công Nhân Lau Mồm Chùi Đít bản xứ Quảng Ngãi. Thù lao ngày 50 ngàn xiền tươi, bao ăn ở.

Tin chạy cả tháng, chả một phản hồi.

Thù lao nâng lên 100 ngàn.

Tin chạy thêm một tháng, vưỡn chả một phản hồi.

Cát Tường cú lắm, chưởi bọn cò tuyển dụng quang quác như chưởi thú vật.

Bọn ý xin lỗi, rùi bẩu, chi bộ tin không, bọn ý bẩu dân Miền Trung là dân cách mạng nòi, thà đạp xe lôi ngày hai chục ngàn chớ không làm osin ngày hai trẹo. Cách Mạng tuyệt đối không mần job hạ đẳng, và đẳng cấp job của Cách Mạng điếu xác định bằng công xá, mà bằng tên gọi.

Rốt cuộc vợ Cát Tường phải bay ra Hà Nội, thuê một osin Hà Tây đưa vầu chăm bố. Cô nầy vòi lương tháng trẹo rưởi, bao ăn mặc ngủ ỉa và hai vé hồi hương một năm.

Trung Tướng chẳng mảy nghi ngờ chiện bọn chủ Tầu điếu thuê nủi nhân công Đắc Rông, đành bấm gan ngược Côn Minh kiếm cu-ly moi Xít. Đã mang máu doanh thương, thì phần Yêu Đồng Bầu Yêu Tổ Quốc nơi trái tim gỗ chắc cũng vừa phải thôi.

Ắt hẳn các Tiểu Nông đang xúc động má tươi hồng chưởi Trung Tướng, rầng moi Xít sao hạ đẳng như mần osin?

Thật không?

Trung Tướng từng viếng vài vựa than Đông Bắc, nơi dững đồng bầu hèn mọi của Trung Tướng ngày ngày gá đèn bin vầu quầng trán cụt, túi áo nhét gói xôi suông, cạp quần lận chai nước trắng, bíu dững con goòng trăm tuổi lao nhằm đáy mỏ điên cuồng, khác đéo gì lao xuống địa ngục, để rùi sau mỗi ca cuốc bới, lại Vật Vã Giở Về đen kít bọ hung từ kẽ tai mí mắt tới vành bướm khấc chim (****).

Moi Xít liệu khác moi than?

Các Tiểu Nông đang chất vấn, Bô Xít Tây Nguyên lộ thiên thế thế, moi sâu vài mét là cùng, đúng không?

Vài mét cái cục cứt. Bạn Gúc bẩu mỏ Xít sâu nửa cây-lô-mếch vưỡn là quá nông.

Trung Tướng ngờ rầng các công thần cách mạng Trung Phần, quen phóng túng giữa rừng xanh chim hót, sẽ coi việc chui đất là hạ đẳng, và từ chối đầu quân chủ Khựa, chứ Khựa điếu nầu nỡ cướp cháo bần nông.

(Nghỉ chơi phò, mai bốt nốt phần chót)

(@2009)

(****) Vật Vã Giở Về: Nhời một bản nhạc vàng quên mẹ tên.

(Bài tiếp theo ở đây)



114 Comments: Page 1
Page: