Latest Comments




Monday, September 21, 2009


Dị Truyện: 17 quái sự điếu thể tin nủi từ Trung Tướng Kèn To (#3)

Dị Truyện: 17 quái sự điếu thể tin nủi từ Trung Tướng Kèn To (#3)

An Hoang Trung Tuong
Truyện-dài 2009-09-20 19:24:00

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(Kỳ 2 xem ở đây)
(Kỳ 1 xem ở đây)

Làm gì đây thế nầy, hở, làm gì thế nầy?

Ai quát? Ồ, chả phải Chúa. Là một tên già bận bờ-lu bịnh viện. Quả mắt soi mói khó chịu.

Trung Tướng nói, tỉnh rụi, tìm thằng bạn tí.

Tên già lại quát, bạn gì ở đây, lên y vụ mà tìm. Rùi gọi vống, con Măng đâu, khóa cửa ngay, đéo gì để nhà ta vầu tìm xác lung tung cả.

Cô bé nhẽ tên Măng thò đầu, bẩu, ôi cháu quên, anh gì tìm ai?

Trung Tướng bẩu, anh tìm thằng bạn hải quân, thiếu tá, mới một thằng nữa, chết trưa nay thôi.

Măng bẩu, Tăng Bo mới cả Kỳ Lân, đúng không?

Trung Tướng bẩu, ừa đúng, chết trưa nay.

Măng giả nhời, bên Hải Quân làm thủ tục rùi, nằm buồng lạnh rùi.

Trung Tướng dúi Măng hai chục ngàn, ừa tốt, thế cô bé kia là nầu?

Măng nguýt phát, đã vạch con nhà ta xem rùi đấy, chịu các bố.

Trung Tướng bẩu, vạch gì, ngoa thế.

Rùi thở phào phát. Bỗng nghe quần ướt sũng, ướt tận tới ống đồng.

Quái sự 2: Đầu Dài Răng Nhọn

Tháng Bẩy năm 1973 gia đình Trung Tướng lưu bạt đến thôn Vằng xã Chằng huyện nầu tỉnh nầu điếu muốn nói vội.

Pa bẩu ma, mình trụ đây chừng nửa năm, rùi chiển lên Chiềng, vùng nầy kinh lắm.

Ma hỏi sao, pa bẩu, dân đây ba mươi phần trăm đười ươi dị dạng, nghiệp chướng gì không biết.

Ma bẩu khiếp, rùi hỏi, thế Trung Tướng mới Trung Tá học đâu anh?

Trung Tá là em gái Trung Tướng, Trung Tướng kể chưa nhở?

Pa bẩu, thằng Trung Tướng cho học trên Chiềng luôn, con Trung Tá nghỉ nhà mất vài tháng, mình dậy lấy.

Chiềng là xã sát huyện lỵ, cách Chằng chừng bốn cây số. Cuốc tám cây số một ngày với một oắt phản động nặng mười mấy ký lô chẳng phải là Trải Nghiệm Tao Nhã.

Tương lai hứa hẹn gian khổ phết.

Bữa Trung Tướng nhập học ở Chiềng, bọn Chiềng chụm nhau trỏ Trung Tướng bàn tán xì xào, dưng Trung Tướng nghe hết.

Chúng bẩu, Chằng đấy, đao đấy, hế hế.

Một thằng bẩu, chúng mầy chế nó con Chum nhế, há há.

Con nhẽ tên Chum chưởi, thằng mặt lồn, bố dí lồn lấy nó.

Trung Tướng bước phía chúng, buông giọng phố, anh không đao, không Chằng, anh sơ tán.

Bọn Chiềng ồ thán phục, nó đéo nói đéo, nó thủ đô mầy ạ.

Nhộn phết. Không văng đéo nghĩa là dân thủ đô. Thật giản dị.

Một thằng hỏi, mầy, thủ đô sâu ở Chằng?

Trung Tướng giả nhời, sơ tán, đâu chả được.

Con Chum bẩu, Chằng tuyền đao, mới cả khoèo, mới cả trố. Mầy biết thằng Đầu Dài Răng Nhọn không? Rùi nó lè lưỡi, ra chiều sợ lắm sợ lắm.

(Thôi ngừng câu viu nhế)

(@2007)



99 Comments: Page 1
Page: